Thầy Thích Thiện Thuận Thuyết Pháp – Mẹ ơi con đã sai

    0
    2570

    Tình yêu của mẹ dành cho con không giống bất kỳ điều gì khác trên thế giới. Nó không biết đến luật lệ hay sự thương hại. Nó thách thức tất cả và không khoan nhượng tiêu diệt tất cả những gì cản đường nó. Những bài thơ cảm động về mẹ là những câu nói thể hiện tình cảm của người mẹ đối với người con. Hãy biết quý trọng, thương yêu và đùm bọc lấy mẹ khi còn có thể bạn nhé.

    MẸ ỐM

    Mọi hôm mẹ thích vui chơi
    Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
    Lá trầu khô giữa cơi trầu
    Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
    Cánh màn khép lỏng cả ngày
    Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
    Nắng mưa từ những ngày xưa
    Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
    Khắp người đau buốt, nóng ran
    Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
    Người cho trứng, người cho cam
    Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
    Sáng nay trời đổ mưa rào
    Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
    Cả đời đi gió đi sương
    Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
    Mẹ vui, con có quản gì
    Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
    Rồi con diễn kịch giữa nhà
    Một mình con sắm cả ba vai chèo
    Vì con, mẹ khổ đủ điều
    Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
    Con mong mẹ khỏe dần dần
    Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
    Rồi ra đọc sách, cấy cày
    Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

    GỞI MẸ

    Tha thứ cho con, mẹ
    Con đã quên lời mẹ ân cần
    Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
    Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
    Trăm năm thèm tiếng vỗ về

    Mẹ đừng im lặng thế
    Mẹ đừng xa xót thế
    Sao mẹ không mắng con
    Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ
    Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

    Con nào có gì sau năm tháng đi xa
    Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
    Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
    Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

    Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
    Nước mắt cũng nghèo đi
    Niềm tin cũng nghèo đi
    Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

    Mẹ ơi, con thèm được khóc
    Thèm được mẹ dỗ dành
    Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
    May ra con còn nước mắt
    Con chưa lớn đó chính là sự thật

    Tha thứ cho con, mẹ
    Con đã mang trái tim mẹ trong ***g ngực con đi
    Và thương tổn
    Con biết làm gì bây giờ
    Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

    Mẹ đừng im lặng thế
    Mẹ đừng xa xót thế
    Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ…

    THƠ VỀ MẸ

    Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
    Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
    Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
    Thức đêm dài mẹ may áo cho con

    Gió đồng nội trưa hè nắng nóng
    Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình
    Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng
    Lo cho con yên giấc cơn đau

    Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ
    Mỗi lần mẹ về với chị em con
    Đem cho con muôn điều hạnh phúc
    Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con

    Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ
    Để mỗi lần mẹ đánh con đau
    Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ
    Giờ lớn khôn con cố học hành

    Con sẽ bay cao bay xa mãi
    Tìm đến ánh sáng của tương lai
    Tìm ra người bạn con mong ước
    Giữ mãi hình mẹ ở trong con

    Đảm việc nhà lo toan việc nước
    Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con
    Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó
    Người bạn như mẹ, mẹ của con

    Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố
    Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành
    Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ
    Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”

    Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc
    Dạy cho chúng con biết điều hay
    Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ
    Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!

    Con muốn ở bên mẹ như thuở bé
    Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con
    Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc
    Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.

    NGÀY XƯA CÓ MẸ

    Khi con biết đòi ăn
    Mẹ là người mớm con muỗng cháo
    Khi con đòi ngủ
    Mẹ là người thức hát ru con
    Bầu trời trong mắt con
    Ngày một xanh hơn
    Là khi tóc mẹ
    Ngày thêm sợi bạc

    Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
    Như cuộc đời không thể thiếu trong con
    Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
    Người mong con mỏi mòn
    Vẫn không ai ngoài mẹ

    Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
    Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
    Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
    Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

    Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
    Đến lúc trưởng thành
    Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
    Mẹ có nghĩa là bắt đầu
    Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

    Mẹ có nghĩa là duy nhất
    Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
    Mẹ không sống đủ trăm năm
    Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

    Mẹ có nghĩa là ánh sáng
    Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
    Mẹ có nghĩa là mãi mãi
    Là cho đi không đòi lại bao giờ

    Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
    Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
    Là khi mẹ không còn
    Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

    Cổ tích thường khi bắt đầu
    Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
    Nhưng cổ tích con
    Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ

    BÀI THƠ DÂNG MẸ

    Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
    Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
    Thương về bóng mẹ cô đơn
    Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

    Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
    Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
    Nay con cách trở quan san
    Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

    Con xa mẹ một đời thương nhớ
    Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
    Ngày qua tháng rộng, năm dài
    Mong con mẹ, những u hoài

    Quê hương đợi ngày về chưa thấy
    Để mẹ buồn lau sậy xót xa
    Mẹ ơi nước mắt chan hòa
    Lời ru của mẹ ngân nga một đời
    Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

    ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
    Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ
    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

    Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề
    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

    Con đi góp lá ngàn phương
    Đốt lên cho đời tan khói sương
    Con đi xin mẹ hãy chờ
    Ngậm ngùi con dấu trong thơ

    Đau thương con viết vào trong lá
    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
    Con đi xin mẹ hãy chờ
    Ngậm ngùi con dấu trong thơ

    Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào
    Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
    Mẹ xa xôi quá làm sao với
    Biết đến bao giờ trông thấy nhau

    Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người
    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
    Ví mà con đổi thời gian được
    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
    Tuyển tập những bài thơ cảm động rớt nước mắt về mẹ -4

    Bông Hồng Vàng

    Vu lan về con cài lên ngực
    Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
    Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
    Của những đứa con nhớ về cha mẹ

    Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
    Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
    Dù bao năm dù có hoá vô thường
    Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

    Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
    Cho chúng con lẽ sống tình yêu
    Đại dương bao la đâu đã là nhiều
    Với chúng con cha mẹ là tất cả

    Có đôi lúc
    Mải mê quay với dòng đời ồn ã
    Những đô hội thị thành
    Những phương trời lạ
    Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

     

    BÌNH LUẬN

    Please enter your comment!
    Please enter your name here