Tụng Kinh Phật Giáo – Tụng Kinh Vu Lan Báo Hiếu – Giọng Tụng ĐĐ Thích Huyền Hiếu

0
430

Lễ Vu Lan, ngày lễ truyền thống của Phật giáo thẳm sâu hài hòa vào sinh hoạt của dân tộc Việt Nam từ bao đời. Lễ này đã trở thành nếp nghĩ thân quen trong dân gian ta qua câu nói : “Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân”.

Chúng ta cùng nhau tìm hiểu xem tinh thần quý trọng ơn nghĩa và đền đáp ơn nghĩa được thể hiện vào ngày lễ Vu Lan phát xuất từ đâu. Và Tăng Ni, Phật tử chúng ta nên tổ chức lễ Vu Lan như thế nào cho đúng pháp Phật dạy.

Vu Lan nói đủ là Vu Lan Bồn, có nghĩa là cứu đảo huyền. Vu Lan phát xuất từ kinh Vu Lan Bồn (Ullumpana Sutra) do Đôn Hoàng Bồ tát Trúc Pháp Hộ (Dharmaraksa) dịch năm 265, đời Võ Đế, nhà Tây Tấn, Trung Quốc.

Nội dung kinh Vu Lan Bồn kể lại câu chuyện ngài Mục Kiền Liên đắc lục thông, dùng huệ nhãn quán sát thấy mẹ bị đọa vào loài ngạ quỷ. Ngài mang cơm dâng cho mẹ,nhưng bà không ăn được; vì bà vừa mở miệng, lửa từ miệng tràn ra. Mục Kiền Liên cầu xin Phật cứu. Đức Phật dạy Mục Kiền Liên nên chờ ngày Tự Tứ, thiết lễ trai Tăng cúng dường để nương nhờ sự chú nguyện của chư Tăng mới cứu được mẹ.

Tại sao Đức Phật lại dạy phải chọn ngày Tự Tứ làm lễ Vu Lan, cầu nguyện cúng dường ? Muốn hiểu được ý nghĩa pháp tu này, để áp dụng cho đạt kết quả tốt đẹp, chúng ta cần tìm hiểu sơ qua ý nghĩa an cư và sự khác biệt về thời gian an cư, ngày Tự Tứ của chư Tăng giữa hai hệ phái Phật giáo Nam tông và Bắc tông.

Ngược dòng lịch sử, vào thời Đức Phật tại thế, ở thời kỳ đầu, hàng Thánh Tăng có cơ thể khỏe mạnh và sức thông minh vượt bình thường. Với một y, một bát, các ngài du hóa theo Đức Phật, dãi dầm sương gió, bất chấp mưa nắng, nóng lạnh. Vì thế, Đức Phật không cần đặt ra vấn đề an cư cho các vị Thánh Tăng. Điều đó chúng ta thấy rõ trong kinh Vu Lan Bồn sẽ được đề cập đến ở phần sau.

Tuy nhiên, khi Tăng đoàn đông hơn, có nhiều Tỳ kheo sơ phát tâm chưa phải là Thánh Tăng. Lúc ấy, sức khỏe của chư Tăng không thể liên tục du hóa theo Phật được; nhất là sau việc chúng Tăng gặp mùa lũ lụt, bị cuốn trôi mất y bát. Đức Phật khởi tâm đại bi, tạm dừng chân và ngài chế ra pháp an cư kiết hạ.

Từ đó, chúng Tăng tập trung một chỗ trong bốn tháng mùa mưa để tịnh dưỡng thân tâm, sách tấn nhau tu học. Họ kiểm điểm lại những công việc hành đạo trong tháng ngày hoằng hóa độ sinh và truyền trao kinh nghiệm cho nhau để làm hành trang cho những ngày hành đạo kế tiếp.

Ngoài ra, trong mùa mưa, nhiều loại sinh vật nhỏ xuất hiện. Chư Tăng cấm túc an cư sẽ tránh được việc giẫm đạp, sát hại chúng. Đó là ý nghĩa của mô hình an cư thời Đức Phật tại thế.

Sau khi Phật Niết bàn, Phật giáo truyền bá khắp năm châu, ngày tháng an cư và Tự Tứ đã thay đổi tùy theo quốc gia. Nhưng tựu trung, có hai mẫu an cư theo hệ Nam tông Phật giáo và Bắc tông Phật giáo.

Như chúng ta đã biết Phật giáo Nam tông chủ trương kế thừa hình thức giống y Phật giáo nguyên thủy ở Ấn Độ thời Phật tại thế. Tổ chức an cư kiết hạ của Nam tông từ tháng 6 đến tháng 9 và lấy ngày rằm tháng 9 làm ngày Tự Tứ; vì chư Tăng Nam tông giữ y theo lịch Ấn Độ, một năm có ba mùa, tháng 5 đến tháng 9 là mùa mưa.

——————————————
+ Nghe toàn bộ Danh sách phát Kinh Tụng Phật Giáo :
https://www.youtube.com/watch?v=8E479fxzpNA&list=PLuH_nSaw0KktvaZpTrmXogXA9Tn885oTT
+ Mời quý Phật tử đăng ký theo dõi kênh ở đây : https://goo.gl/tHH2sz

Nguồn Video Tại Youtube

Tụng Kinh Phật Giáo – Tụng Kinh Vu Lan Báo Hiếu – Giọng Tụng ĐĐ Thích Huyền Hiếu
Bạn cho mấy sao?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here